Tỉ phú “Chân đất” tuổi 30
Với nhiều thanh niên nông thôn nghèo khó, cánh cửa
trường đại học như quá xa vời với họ. Không vào “cửa hẹp”, họ tìm cho
mình hướng đi mới. Bằng ý chí, quyết tâm và khát vọng vươn lên thoát
nghèo, nhiều thanh niên nông thôn chân đất đã thành những ông chủ trang
trại, giám đốc, nhà kinh doanh tài ba với khối tài sản lên đến hàng
chục, hàng trăm tỉ đồng.
Họ vẫn ở làng quê, chỉ mới ở tuổi 30.
Nguyễn Văn Chí bên cây sanh gần trăm năm tuổi, theo lời Chí "đã có người trả giá 1 tỉ đồng" - Ảnh: Đức Bình
Chí “bán rong”
Người bán cây cảnh năm nào đó là Nguyễn Văn Chí. Cái
tên này có lẽ giờ đã trở nên quen thuộc đối với dân chơi cây cảnh, nhất
là các tỉnh phía Bắc. Còn riêng với tỉnh Hà Tây, Chí đã trở nên nổi
tiếng, mọi người nhắc đến anh như một tay có cỡ trong làng bonsai.
Những
năm 2002-2003, khi thiếu vốn Chí luôn chạy vạy “giật nóng” (vay tiền)
chỗ nọ chỗ kia, ai cũng bảo Chí là “hâm dở, ăn chưa đủ, ba cái tuổi ranh
mà đã cây với chả cảnh”. Nhưng khi thấy Chí cứ khấm khá dần lên, có
người lại nghi ngờ “chắc thằng đó đi buôn ma túy, chứ buôn bán cây sao
nhiều tiền thế”. Ngay gia đình Chí cũng không tin. Chí đưa anh trai vào
nghề. Hai anh em cùng góp 50 triệu đồng mua một cây sanh cổ từ Nam Định
mang về. Đặt tại vườn chăm tỉa, ba tháng, sáu tháng rồi một năm sau
không ai để ý hỏi han. Anh của Chí lo lắng nằng nặc đòi Chí tiền vốn về
lập trại nuôi gà. Một năm sau, khi đàn gà của anh Chí chưa cho lãi bao
nhiêu thì chính anh Chí chứng kiến Chí bán cây sanh đó 380 triệu đồng.
Anh Chí tạm dẹp chuồng gà, góp vốn nhờ em giúp đỡ. Sau chưa đến hai năm,
người anh Chí đã cho dỡ ngôi nhà cấp bốn, xây luôn ngôi nhà ba tầng hết
800 triệu đồng, chưa kể mảnh vườn vẫn còn hàng trăm cây với giá 500
triệu đồng. Ngôi nhà bố mẹ Chí lụp xụp, năm 2003 Chí cũng đập đi xây hẳn
ngôi nhà đàng hoàng giá hàng tỉ đồng cho bố mẹ ở. Rất nhiều anh em, bạn
bè theo Chí cũng giàu lên nhanh chóng.
Cuộc đời của Chí sang trang vào cuối năm 1996 khi trong
nhà vẫn chẳng có gì ngoài chiếc xe đạp rách, đứa con suy dinh dưỡng vì
thiếu ăn vẫn ốm đau quặt quẹo. Ngẫm cảnh tết đến mà đứa con chưa có manh
áo mới diện tết, nằm bên vợ con Chí trăn trở chẳng ngủ được, mang điếu
cày ra đầu nhà hút thuốc lào mà cám cảnh cái sự đói nghèo của mình. Một
thoáng nghĩ suy, vỗ đùi đánh đét, Chí vào nhà bảo vợ: “Mai anh sẽ đem
cây đi Hà Nội bán xem sao”. Cả đêm đó Chí không ngủ, loay hoay sửa xe,
rồi đóng giá gỗ, bứng vài ba gốc cây buộc chắc chắn lên xe đạp...
Đạp xe dọc theo triền đê sông Hồng ngược về Hà Nội.
Trời lạnh cuối đông nhưng tấm lưng Chí mồ hôi nhễ nhại. Cả ngày trời đạp
xe rong ruổi, mấy cây trên xe vẫn còn nguyên chẳng ai hỏi. Ngày thứ hai
rồi thứ ba vẫn thế, cây thì héo, người rã rời mệt mỏi, tiền ăn đi đường
cũng hết. Sang ngày thứ tư, anh quyết định sẽ không rong ruổi suông
nữa, phải gõ cửa từng nhà mà hỏi, vì “tết nhất đến nơi, Hà Nội mỗi ngày
một đẹp, dân giàu hơn thì chắc chắn phải có người muốn chơi cây cảnh”.
Nghĩ thế nên mỗi ngõ phố, thấy nhà nào cửa mở, Chí lại
đỗ xe hỏi: “Bác có mua cây cảnh không?”. Chí vào từng ngõ, gõ từng nhà
để bán cây. Chăm chỉ gõ cửa, bấm chuông, chỉ khoảng sau ba tháng bán
rong, toàn bộ số cây anh nhặt nhạnh từ bao nhiêu năm qua trong vườn nhà
đã hết sạch. Anh lân la sang các nhà bên hỏi xin, hỏi mua những cây của
những nhà khác. Xin mãi, mua mãi cây trong làng cũng hết, anh phải vừa
đi bán, vừa đi mua thêm cây ở các làng xã khác. Cũng đi nhiều, nhà nào
cũng vào nên nhà ai có cây gì, thế nghiêng ngả ra sao anh đều nắm rõ. Và
đó cũng chính là lúc Chí tranh thủ “học nghề”.
Tết năm đó vợ con Chí đã có manh áo mới diện tết. Chí
cũng dành dụm được mấy trăm ngàn mua rẻ được chiếc xe Babetta để thay
chiếc xe đạp cà tàng.
Tỉ phú sinh tỉ phú
Dần dần, Chí không đi bán rong nữa, chuyển sang “đi dạo” - đi dạo khắp
các làng xã, khắp các tỉnh tìm mua cây cảnh cổ. Thấy những ngôi nhà mới
xây to đẹp, Chí lại lân la đến “xin đám” cung cấp cây cảnh. Cứ thế, việc
của Chí nhiều hơn, anh “đi lang thang” suốt, làng xã nào, tỉnh nào anh
cũng đi, hết trong nước anh lại sang cả Lào, Campuchia, Trung Quốc khiến
bạn bè phải thán phục: “Đi đến đâu, mày khắc tên mày lên cổng làng để
bọn tao còn biết”.
“Thất bại là mẹ thành công” - Chí chia sẻ sau bảy năm
kinh nghiệm. Hiện trong vườn nhà anh có trên 400 gốc si, sanh, lộc vừng,
tùng... có giá trên dưới 6 tỉ đồng. Đặc biệt có đến 50 cây có giá vài
trăm triệu, trong đó có một cây sanh cổ thuộc “hàng khủng” mà nhiều tay
chơi cây đất Bắc phải trầm trồ thán phục. Vườn đáng giá ngàn vàng, nhiều
cây đáng giá trăm triệu đồng là một trong những lý do đưa Chí lên hàng
“đại gia” trong giới chơi, trồng, mua bán cây cảnh.
Sau bảy năm “làm cây”, từ anh bán cây dạo bằng xe đạp,
giờ Chí đã có ôtô Honda Civic, lại có cả xe tải để chuyên chở cây. Anh
cũng mua thêm được sáu sào ruộng (360 m2/sào), thuê 14 sào ruộng khác
của dân trong làng (trả khoán sản cho xã gấp đôi qui định) để san đất,
chuyển đổi từ trồng lúa sang vườn ươm trồng cây cảnh. Chí luôn có 4-6
người làm thuê, chỉ chuyên tưới tắm và lo bảo vệ vườn, lương 900.000
đồng/người/tháng. Chưa kể anh lúc nào cũng có gần 20 “đệ tử” - những
người gom góp tiền mua cây, đặt tại vườn nhà anh nhờ chăm tỉa để họ học
nghề...
Hôm nay, làng Cơ Giáo đã “thay da đổi thịt”, với rất
nhiều ngôi nhà 3-4 tầng khang trang. Làng Cơ Giáo của Chí không còn
nghèo nữa. Tỉ phú sinh tỉ phú, Cơ Giáo hôm nay đã có hàng chục tỉ phú,
trong đó có “tứ đại tỉ phú” nổi tiếng như Chí, Giang, Quỳnh, Hiệp...
Làng đã có thêm nghề phụ do chính Chí và những người bạn mang về: trồng,
ươm và buôn bán cây cảnh. Người ít vốn thì đi bán cây dạo như Chí hồi
nào; người nhiều vốn thì san đất, lập vườn ươm cây, tạo thế cây cổ.
Thứ tư, 28 Tháng ba 2007
ĐỨC BÌNH - ĐÌNH TÚ(Nguồn: vietbao.vn)


ConversionConversion EmoticonEmoticon